THI TẬP

Vivi – Hiếu Trương

zthitaptc77

THI TẬP
TÌNH KHÚC TRĂNG CHIỀU
Thơ Vivi
Norway 30.4.2000

Tập 01

01
Sĩ nô trí đỏ đôi bờ
Xói mòn Non Nước, bơ vơ dòng đời
 
Vỡ bóng trăng chiều thầm lặng
Mạt tình mây chắn ngẩn ngơ
Thuyền yêu lạc bến vô bờ
Thiên thu vắt lệ đợi chờ duyên xưa
 
Vuốt hạt sầu đưa khép lệ
Thét sâu lời thệ năm nao
Núi nghiêng mây bạc lao xao
Lê dân hoảng thốt nghẹn ngào Thành Đô
 
Nộm Cỏ lô nhô múa rối
Cung vàng đỏ chói sao giăng
Trải đời tượng gỗ ngắm trăng
Vén mây vỗ gió ghẹo Hằng Nga chơi
 
Dẫu xác lụy đời giam giữ
Đêm đêm mài Sử trói tim
Gối đầu đá thở ngủ im
Xem hoa kết nhụy, cánh chim tung trời
 
02
Thời gian bóng đổ con thoi
Núi nghiêng sông cạn, trăng soi chiều tà
 
Hạt giống vô nhân đen đỏ
Mang vào xóa bỏ hương trinh
Xa xa non ngã bóng hình
Bên đồi trăng úa, lặng thinh gục đầu
 
Lẩn thẩn bể dâu qua lại
Buồn nghe mộng dại canh tàn
Vọng xa tiếng Quốc miên man
Lửng lơ ta thán, tủi ngàn hồn vong
 
Vách lá sương đong bỡ ngỡ
Rì rào dang dở đẩy đưa
Thằng bên ngủ giấc lưa thưa
Trở trăn hơi thở như chưa nồng nàn
 
Nửa giấc mơ vàng đá tạc
Về thăm mẹ gạt châu rơi
Phòng bên tiếng khóc than trời
Ngất cao liệm tắt trút hơi lìa trần

03
Hòa bình tang trắng lệ rưng
Nhà tù ngang dọc khắp rừng quê hương
 
Ai oán giọt sầu mi ướt
Vọng hồn non nước chiều tà
Tiếng lòng u uất xót xa
Chan qua từng cụm phố nhà thảm thê
 
Trước mắt u mê ruồi muỗi
Sau lưng cỏ rối lao nhao
Buồn đời gạt giọt lệ trào
Đắng cay tim gỗ bán trao cung đình
 
Đen tối hòa bình mục nát
Cơn đau chua chát binh đao
Đầu xanh vỡ mộng chim bao
Dân đen cạn kiệt máu đào trong veo
 
Chân lở mòn treo cùm nhỏ
Nằm bên góc xó mờ mờ
Tai nghe hơi thở hôn mê
Bạn tù bên cạnh lê thê hơi tàn 
 
04
Xiêu xiêu tình đá rụng sầu
Tuổi xuân thấm lệ, mái đầu sương pha
 
Mái tóc xuân xanh vội bạc
Sao hàn đời mạt tình thơ
Bãi tha ma đứng bơ phờ
Ma về hôn vội, xác xơ xương sầu
 
Sông Núi gỗ đâu rữa mục
Mà sao sâu đục tan tành ?
Mồ hoang cỏ úa quây quanh
Mấy ai đắp mộ xây thành tri ân
 
Năm tháng người thân biền biệt
Như tình đoạn tuyệt vô bờ
Chợt buồn, chợt nhớ, chợt mơ
Cúi hôn đất bạc, ngẩn ngơ cõi đời
 
Vận mạt tình rơi tâm loạn
Khúc sông bệnh hoạn tan gia
Bàn thờ Tổ Quốc mây sa
Ngục tù trần thế, mù lòa trắng đen ! 
 
05
Ngồi tù rũ bụi phong trần
Huyệt mồ giam cấm, xui chân ngẫm đời !
 
Dăm đứa bạn đà lưu lạc
Lâu rồi phiêu bạc tha phương
Đứa rừng sâu uống gió sương
Đứa què khất thực thê lương qua ngày
 
Có những đêm dài lạnh buốt
Màng trời ôm vuốt thân tàn
Ngẫm đời nốc cạn ngày tang
Tháng tư địa ngục trần gian họa sầu
 
Vất vưởng đầu lâu lấp ló
Mắt hoen chẳng ngó lạc lòng
Cái cùm bán nguyệt cong cong
Rẻn ren trăn trở, đổi vòng chân tê
 
Đêm mộng lê thê bóng mẹ
Thời gian rớt nhẹ úa màu
Ma phương bắc, rẽ tình nhau
Núi run biển khóc, nát nhàu quê hương
 

Tiếp Theo

4 thoughts on “THI TẬP

  1. Tập 02
    06
    Cốc sầu đầy ắp hồn oan
    Mờ đêm tù ngục, âm vang não nùng !

    Đêm tối, ngày đen, thui thủi
    Nằm co lui lủi ngày đêm
    Sau ngày trả nợ búa kềm
    Hoa yêu vỡ cánh, nhụy mềm sắc phai

    Thấu rõ ươn tai vá nợ
    Nhà tù hoen vỡ men tình
    Còn đâu gặm nhớ bóng hình
    Tiền đồn đọc lá thư xinh hẹn thề

    Than oán than, hề đâu phải
    Củi khô sót lại rừng già
    Nợ tình mạt kiếp thây ma
    Bên bờ non nước lệ pha cốc sầu

    Trước cửa đầu lâu lấp ló
    Nói gì nho nhỏ như thưa
    Chốn tù lao mấy cho vừa
    Không ngày chẳng tháng, há ưa nỗi gì

    07
    Ngục cấm cố, ngục khổ sai
    Trẻ già vất vưởng hình hài ngóng trông

    Cửa ngục tà gian lu lú
    Nhà tù rừng rú khổ sai
    Tuổi xuân mục nát hình hài
    Mẹ thăm rơi lệ bờ vai rầu rầu

    Sông núi héo sầu nghiệt ngã
    Đời dân vất vả thê lương
    Tim đau ruột thắt trăm đường
    Khăn tang u uất, đoạn trường ly tan

    Đầu bạc lang thang góc núi
    Thân gầy lủi thủi tìm con
    Nấm mồ chết đói héo hon
    Chết cùm, chết đánh, chết mòn khảo tra

    Ai oán vọng qua xóm nhỏ
    Trẻ thơ đầu ngõ lệ nhòa
    Ngóng cha “lao cải” vắng nhà
    Ngục tù Mao Mác, trầm kha đọa đày

    08
    Xót xa Gia Quốc gầy nô
    Tuổi xanh khâm liệm đáy mồ vô nhân

    Nước vỡ thú rừng hí hố
    Thành đô lố nhố khăn tang
    Ngẫm đời soi ánh trăng hàn
    Gối đầu hoang mộ, xót tràn lê thê

    Nửa ánh trăng thề dang dở
    Tàn canh mây vỡ lang thang
    Vọng xa tiếng Quốc miên man
    Bơ vơ khắc khoải nghĩa trang lạc loài

    Lơ lửng hình hài thơ thẩn
    Nhớ ai ngớ ngẩn một mình
    Dường như nhớ một bóng hình
    Bên đồi núi bạc, lặng thinh nghẹn ngào

    Đời mạt lệ trào lạnh ngắt
    Nhà tù mọc khắp rừng xanh
    Tiếng cười đao phủ lạnh tanh
    Gông cùm máu đọng, tơ mành tuổi xuân

    09
    Rừng xanh đất thắm máu hồng
    Bức tranh trần ngục Tiên Rồng là đây

    Chính sách ngoại lai đen mỏ
    Đốt thân lính nhỏ điêu tàn
    Rừng sâu nước độc cơ hàn
    Thú nhân cuồng tính dã man vô lường

    Hành hạ thê lương “lao động”
    Bên đồi gió lộng sương hàn
    Đầu cây, đầu sung, sài lang
    Đánh đâm xương thịt, máu tràn bầm đen

    Thân gục nằm ven rừng rậm
    Trời buồn trải đậm màng sương
    Phủ lên xác máu đoạn trường
    Tù binh giấu lệ đau thương não nùng

    Cờ đỏ xưng hùng mắt trố
    Giết tù máu đổ lạnh tanh
    Gốp phần máu đỏ đầu xanh
    Nhuộm lên đỏ ối bức tranh ngục trần

    10
    Tù binh giữa buổi thanh bình
    Mồ hoang chết đói, thân hình phù du

    Mỗi bữa ăn lưng sét chén
    Lát mì len lén hạt cơm
    Mùi thơm ghen vị đắng hờn
    Nghẹn ngào nuốt vội, qua cơn tù đày

    Nước muối đong vay mằn mặn
    Lênh đênh ruồi nhặng bềnh bồng
    Bữa ăn vài muỗng nhạt hồng
    Giòi nằm nghiêng ngửa, oán nồng thú nhân

    Đời bạc phù vân đen đỏ
    Chén cơm mì vỏ trộn vào
    Máu khô da thịt xanh xao
    Giống nòi mạt kiếp, hư hao vô ngần

    Ai thấu, ai cần, ai biết
    Thân tù chém giết đánh băm
    Cho ăn tạm sống để dằm
    Tù binh đất Cộng, tối tăm cuộc đời

  2. Tập 03

    11
    Đảng vô xây dựng nhà ô
    Ngổn ngang rừng rú, lô nhô phố phường
     
    Ô cấm mờ mờ hôi thối
    Ngày đêm loài muỗi rỉ rên
    Nằm cong queo ngủ buồn tênh
    Thả hồn thoát ngục, ngông nghênh với trời
     
    Vô đó cuộc đời vắt bỏ
    Chân cùm, xô nhỏ kề bên
    Ô cao ba thước đo lên
    Chiều ngang một thước, lại thêm hai dài
     
    Mỗi tháng ra ngoài tắm rửa
    Cai tù canh cửa nhăn nhô
    Chưa đầy ba phút đuổi vô
    Tình người khâm liệm đáy mồ trần gian
     
    Mao Mác lang thang dạo ngục
    Cháu Hồ cả chục hầu bên
    Cái cùm trằn trọc thở rên
    Giật mình thức giấc, oan đền mộng tan
     
    12
    U hồn lệnh kẻng u hồn
    Cuộc đời “Lao Cải” mồ chôn đỉnh sầu
     
    Tiếng kẻng u hồn réo gọi
    Tù binh thức vội lao nô
    Còng lưng “lao động” ô hô
    Thân như trâu ngựa, đảng hồ vinh quang
     
    Bệnh tật thuốc thang chẳng có
    Bắt cày chết bỏ bón phân
    Cờ sao nào có lòng nhân
    Con người thờ cộng, dã tâm tuyệt vời
     
    Cải tạo liệm đời phế bỏ
    Thờ hồ rao mỏ khoan hồng
    Rừng sâu xương thịt chất chồng
    Mồ hoang mọc khắp núi sông lạnh lùng
     
    Tiếng kẻng hung hung máu đỏ
    Nấm mồ úa cỏ xanh xao
    Xót nghe bi kiếp ngục trào
    Lệ thiên đỉnh ý, sóng gào chân mây !
     
    13
    Nồi da xáo thịt tanh tanh
    Lao xao tù mộ, rừng xanh úa màu
     
    Bãi mộ tù binh non cỏ
    Bên đồi đất đỏ ngổn ngang
    Đêm đêm tiếng thét dở dang
    Núi nghiêng u uất, mây tang úa trời
     
    Cờ đỏ phủ đời tăm tối
    Nấm mồ oan tội kinh mang
    Đầu xanh mạt kiếp ngỡ ngàng
    Chia lìa duyên nợ, hai hàng âm dương
     
    Mờ sáng mù sương dày đặc
    Mẹ già ôm chặt thân mồ
    Khóc than ai oán đời nô
    Đá buồn nhỏ lệ, cỏ khô nghẹn ngào
     
    Hóc núi lao nhao sỏi cát
    Huyệt đào chôn xác tù quân
    Nửa manh chiếu rách bó thân
    Rợn nghe hí hố, thú nhân reo cười
     
    14
    Bể dâu đá vỡ nụ hồng
    Hồ linh lông hỷ nhập mồ tù lao
     
    Chế độ “Vinh quang” cờ đỏ
    Trại tù khắp ngõ rừng sâu
    Nắng mưa giông tố dãi dầu
    Đồi tranh bãi sậy, chất sầu bi ai
     
    Đày đọa khổ sai “Lao động”
    Cờ sao máu lộng núi nghiêng
    Búa liềm bám giữ gông xiềng
    Mị tâm trù dập, đảo điên giống nòi
     
    Núi bạc vạn đồi rẽ lối
    Thân tù hấp hối hồn tan
    Xanh xương, da bủng, mắt vàng
    Oằn lưng trâu ngựa, máu hàn thây ma
     
    Cải tạo “Trút tà” hối cải
    Ngày đêm lải nhải đảng loa
    Mù lòa tim óc mù lòa
    Buồn nghe sông núi, vàng hao đá sầu
     
    15
    Trời nam họa kiếp sao nô
    Lê dân mồ liệm, non sông lệ hàn

    Lê ánh trăng tù nước mạt
    Nửa treo núi bạc lệ hồng
    Nửa nằm lơ lửng đầu sông
    Như nàng thiếu phụ, ngóng chồng tù lao

    Nước đục vàng sao vận trở
    Đời tù tắt thở giữa chừng
    Mồ hoang hương khói lệ rưng
    Hồn ru giấc ngủ bên rừng phù vân

    Bi kiếp lê dân đen tối
    Trăng chiều le lói non khờ
    Trăn năm bia đá phai mờ
    Buồn vay nửa tấm ngẩn ngơ bia đời

    Cả nước tình rơi lận đận
    Một mình thơ thẩn một mình
    Vỡ đàn nước bạc lạc tình
    Đêm tù vắt lệ tưới hình nước non 

    (Còn tiếp) 

  3. thitaptranch1

    Tập 04

    16
    Nửa đêm tù ngục mộng vàng
    Về thăm cha mẹ, khăn tang trắng đầu
     
    Đêm ngủ cong queo sàng cát
    Nửa manh chiếu nát cơ hàn
    Buồn ru giấc ngủ mộng vàng
    Sau ngày “cày rẫy”, thân tàn khổ sai
     
    Sương núi lạnh cài đêm vắng
    Vành tang tóc trắng thẩn thờ
    Quầng thâm mắt Mẹ đợi chờ
    Con về trong mộng, từ bờ sậy lau
     
    Nhắm mắt lòng đau chẳng ngủ
    Mơ màng tự nhủ đời rên
    Mộng về khấp khởi miếu đền
    Vong linh vượt ngục về bên Mẹ hiền
     
    Hoang dã rừng thiêng kiếp vượn
    Đời tù thân lượn bóng ma
    Xiềng gông, liềm búa bằm tra
    Bạn nằm bên cạnh lìa xa dương trần !

     

    17
    Tình nhà, nợ nước triền miên
    Thân con rục rũ, Mẹ hiền lệ ru
     
    Da bủng mắt vàng tái mét
    Kinh niên sốt rét xanh xao
    Thuốc thang chẳng có viên nào
    Lâu lâu mẹ đến, lệ trào núi xiêu
     
    Vạt nắng ngã chiều góc núi
    Mẹ già thui thủi quay về
    Giọt sầu rơi rụng não nề
    Rớt theo từng bước lê thê vô hồn
     
    Cúi mặt lặng trông bóng mẹ
    Bạc đầu thân nhẹ héo hon
    Bước xiêu giữa lối cỏ mòn
    Tình nhà nợ nước đời con báo đền
     
    Quà Mẹ kênh kênh bươi xới
    Xẻ băm hồ hởi xé dằm
    Xới tung những món đồ thăm
    Trút đầy thù hận căm căm trả thù
     
    18
    Chốn lao tù, huyệt tam vô
    Mán, Mường cờ đỏ ô hô hốt hồn
     
    Thân xác máu khô da tái
    Đầu xanh tóc lại sương pha
    Đêm về lảng vảng bóng ma
    Cúi hôn mồ địa úa tàn tuổi xuân
     
    Lâu lắm người thân biền biệt
    Mẹ cha chẳng biết sống còn
    Chết tra tấn, hay chết mòn
    Chết sầu u uất, héo hon tuổi đời
     
    Hơi thở mạt thời núi lỡ
    Men tình dang dở bạc mồ
    Chôn sâu đáy huyệt”Tam Vô”
    Nào ai há thấu “Cơ Đồ” nô gian
     
    Phó mặc thân tàn mắt lõ
    Bỏ đời chả ngó lặng thinh
    Mặc cho ma quỉ rập rình
    Vắt thề thanh thản tự tình gió mây
     
    19
    Gió gào, rừng khóc oán than
    Xót thương tù ngục máu hàn sử đau
     
    Hừng sáng mưa rừng lành lạnh
    Xác tù hiu quạnh nằm queo
    Bên đồi tranh cỏ vắng teo
    Không cha, chẳng mẹ, cheo leo kiến bò
     
    Lải nhải lò mò cuốc xẻng
    Dăm tên lẻng kẻng huyệt đào
    Máu khô ướp xác lấp vào
    Sâu ba tấc đất, gió gào hốt than
     
    Thảm khốc dội vang hóc núi
    Đoàn tù lủi thủi dưới mưa
    AK hăm hở đánh bừa
    Đứa lăn, đứa gục, vẫn chưa hài lòng
     
    Thân tù ốm tong ngất quị
    Lũ người dạ quỷ dằm băm
    Hồi lâu hơi thở biệt tăm
    Hồn nương rừng rú về thăm Mẹ già
     
    20
    Cửa ngục đỏ, đón tết về
    Mồ rên quỉ lộng, não nề trời nam
     
    Ngày tết về nơi rừng rú
    Kiếp người cầm thú nào vui
    Phần ăn miếng thịt đen thui
    Bầy nhầy, gân mỡ, sụt sùi lệ chan
     
    Tiếng pháo mơ màng mộng mị
    Giao thừa khép kỹ mồ sâu
    Đêm xuân gió thở rầu rầu
    Cùm gông ai oán, đầu lâu trở mình
     
    Lạnh ngắt bóng hình máu rỉ
    Bên mồ thủ thỉ sâu đêm
    Hỏi nhau ngày tết có thêm
    Bao nhiêu mộ mới, khắc tên lìa trần
     
    Thần chết tần ngần trước cửa
    Hồn ai sắp sửa gọi ra
    Ba ngày tết cũng chẳng tha
    Chết bệnh chết đói, khảo tra dập trù

    (Còn tiếp)

     

  4. Tập 5

    21
    Kim Sơn, Nước Nhóc, Nghĩa Điền
    An Trường, Vĩnh Thạnh, Mẹ hiền xót xa

    K18 chìm sâu hóc núi
    Bên bờ con suối máu loang
    Ngổn ngang xương sọ bỏ hoang
    Đêm khuya thét rú, hồn oan não nùng

    Đầu súng hung hung tanh tưởi
    Mủ khô, thịt rữa, máu bầm
    Tù binh thân xác nát bâm
    Bón phân tranh cỏ, vong thân lạc mồ

    Loạn tính hi hô mặt khỉ
    Nhân loài súc quỉ ma dương
    Rập rình trước cửa quanh tường
    Hốt hồn cướp xác, tình thương mù loà

    Lệ suối vỡ oà tuôn đổ
    Tấm thân khốn khổ kiếp tù
    Đảng gieo mầm độc oán thù
    Giống nòi oán hận nghìn thu chất chồng

    22
    Mộ tù tranh cỏ úa mòn
    Bơ vơ đầu bạc, héo hon đá sầu

    Suối nhỏ cạnh bên bãi cỏ
    Ngổn ngang đất đỏ mồ hoang
    Sương chiều đầu bạc lang thang
    Đếm từng nấm mộ, lệ tràn đồi non

    Dáng mẹ gầy còm khốn khổ
    Quì bên nấm mộ cỏ khô
    Oán than ai dựng cơ đồ ?
    Rừng sâu tràn ngập nấm mồ thân trai

    Chim quạ thở dài nhè nhẹ
    Buồn theo lời mẹ khấn cầu
    Vong linh con trẻ nơi đâu
    Hãy về với mẹ, rừng sâu giã từ

    Dã thú gầm gừ hung tợn
    AK mắt trợn hỏi tra
    Nơi đây khu cấm hãy ra
    Chần chừ bỏ mạng làm ma không đầu

    23
    Mạt thế đời, kiếp ma dương
    Ba Đình tụ mặt Mán Mường lên ngôi

    Lao động cả ngày quằn quại
    Đêm ngồi lải nhải hát ca
    Tôn vinh “cờ đỏ” ngâm nga
    Tụng hô “bác đảng “, gian tà mỵ dân

    Vượn hú sương dần bao phủ
    Thân tù mệt rũ thở dài
    AK đầu súng quái thai
    Tra vô xương sống, bả vai quay tròn

    Tủi nhục nước mòn uất tận
    Rửa đời trút hận từ trần
    Nước sôi sùng sục gởi thân
    Hô to đả đảo thú nhân đảng hồ

    Nón cối hi hô xúm lại
    Xác người thảm hại nằm queo
    Mắt tù lệ đọng buồn theo
    Tiễn hồn thanh thản ngọn đèo chân mây

    24
    Thăm con lặng lội rừng sâu
    Mắt nhìn chưa kịp, gạt sầu chia ly

    Tổng trại quân khu năm mộc
    Từ ngày tàn độc đảng tru
    Tù binh thân xác dập trù
    Như loài sâu bọ, mịt mù khổ sai

    Lòng Mẹ thở dài cô lẻ
    Thăm con lạnh tẻ chiều nao
    Con héo hon, lệ Mẹ trào
    Rớt trên manh áo xanh xao da vàng

    Bóng ngã chiều tàn sau núi
    Mẹ ngồi lầm lũi ngóng chừng
    Gặp con nửa khóc nửa mừng
    AK gào thét bừng bừng sát nhân

    Tay mẹ âm thầm quẹt lệ
    Giọt sầu tuôn nhẹ bờ mi
    Nhìn con chưa kịp hỏi gì
    Mẹ con đành phải chia ly đôi đường !

    25
    Cùm gông tra hỏi hạch hoài
    Những lời lải nhải như loài sủa ma

    Tội ác tự khai đen đỏ
    Trận to trận nhỏ phải khai
    Hành quân thời hạn ngắn dài
    Truy lùng càn quét lai rai khai hoài

    Đảng thét miệt mài xối xả
    Âm hồn ra rả ngày đêm
    Bắn bao “bộ đội” khai thêm
    Pháo binh cày nát, nổ rền chiến khu

    Lải nhải đảng tru đảng hạch
    Khai nhanh khai sạch khai thông
    Bao lần vây chặt lập công
    Bao lần khai quật hầm chông bãi mìn

    Đen tối cực hình đảng trói
    Tội là chống đối “bác hồ”
    Tội là chẳng phục tam vô
    Ngụy quân một lũ đào mồ hãy khai !

    (Còn tiếp)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s