Lìa xứ nhìn đất tổ

Lìa xứ nhìn đất tổ

Nước non Non nước chia lìa
Nước đi đi mãi không dìa cùng Non !

Tiếng oán não nùng Đất Tổ
Nghe lòng tủi hổ cố hương
Lê dân họa kiếp Mán Mường
Cùm trong chế độ bá vương độc tài

Tà đảng ngoại lai bán Nước
Tham quan mua tước Tàu Ô
Việt gian, Việt cộng, Việt nô
Hè nhau tẩu tán cơ đồ Tổ Tiên

Chế độ độc điên Hà Nội
Nối đuôi gieo tội hận thù
“Đỉnh cao trí tuệ” cai tù
Tiếp tay Hán hóa, dập trù Giang Sơn

Biển bạc căm hờn nhiễm độc
Muôn dân Việt Tộc xót xa
Sĩ phu ơi ! Máu lệ pha
Giống nòi tận diệt, nước nhà tiêu tan !

Vivi
Norway 05.6/2016

Lời cho con

Lời cho con

Nước non non nước ngậm ngùi
Nước đi đi mãi rũ vùi tình non !

Nếu ai hỏi quê cha đất mẹ
Sao đành lòng phải bỏ lìa xa
Con vạch tội độc tài đảng trị
Và nhà tù mọc khắp quê ta

Nếu ai hỏi “Màu Cờ” Tổ Quốc
Con ân cần cầm bút vẽ ngay
Nền vàng thương thương ba sọc đỏ
Cha ông gìn giữ đến hôm nay

Mẹ Việt ơi ! Nước non dâu bể
Lệ chia ly tràn ngập muôn phương
Trang sử Việt lụy thời vận mạt
Tiếng bi ai rụng khắp quê hương

Nếu ai hỏi sao cha buồn tủi
Tóc bạc màu mà vẫn xót xa
Con khẽ bảo tình nhà nợ nước
Phận làm trai nặng gánh Sơn Hà

Nếu ai hỏi bao giờ trở lại
Nơi Tổ Tiên mồ mả ông bà
Con hãy chỉ “cờ sao” mị Quốc
Vứt sạch rồi ta sẽ về ngay !

Vivi
Norway 31.07/2020

Nước Việt tôi

Nước Việt tôi

Nước Việt quê tôi hùng vĩ
Tổ Tiên gìn giữ, nào nghĩ ngẩn ngơ !

Quê tôi nằm trông ra biển
Sóng vỗ triền miên khúc điệu u buồn
Bao đời xương thịt máu tuôn
Trải đỏ rừng sâu, sông nguồn biển thẳm

Đời mẹ Việt chân mòn thảm
Mắt lệ trông chồng, tay ẵm con thơ
Gió đồi non thổi bơ phờ
Hóa đá Vọng Phu, đợi người trấn ải

Trống quân reo, cờ phất mãi
Đuổi giặc bắc phương dựng lại non sông
Sử xanh bia miệng thơm nồng
Bặch Đằng Đống Đa, máu hồng thắm đỏ

Chí lớn tài cao vò võ
Quốc biến Gia nguy, lớn nhỏ đề danh
Diên Hồng muôn thuở thắm xanh
Muôn dân ghi dạ, bia vàng đá tạc

Quê tôi đó đầy khổ nạn
Tổ Quốc trắng tang, Gia mạt triền miên
Ly tan ngọc thốt Mẹ hiền
Bể dâu non nước, rũ phiền sử đau !

Vivi
Norway 19.6.2020

Phượng rũ trường xưa

Phượng rũ trường xưa

Non sông rũ bóng non sông
Đời trai rũ nợ, chí công rũ tình !

Vạt nắng phượng rơi cố xứ
Ven đời lữ thứ chim di
Bơ vơ một gã tình si
Nhặt sầu nắng hạ, chia ly thuở nào

Nỗi nhớ xanh xao lủi thủi
Rớt vài sợi tủi yêu thương
Tiếng ve nửa khúc đoạn trường
Cài lên xác phượng sân trường xót xa

Từ buổi tan gia lạc tổ
Quê nghèo lệ đổ tình rơi
Nhớ quê nốc cạn nợ đời
Gom tia nắng hạ, tạc lời cố tri

Sông Núi hàn vi lận đận
Xoay thời sử hận từng trang
Đêm đêm tiếng Quốc thở than
Xót đời ai oán miên man canh trường

Nắng hạ rớt vườn sỏi đá
Bạc đầu úa gã lìa quê
Trường xưa rũ cánh phượng hề
Liệm hồn Cố Quốc não nề Nước Non !

Vivi
Norway 25.7/2020

Ba xuân hề 2

Ba xuân hề 2

Bao năm đất nước binh đao
Trời cao muôn vạn vì sao rã rời !

Từ ngày cờ đỏ chào đời
Nhấp nhô đồi núi vạn lời rỉ rên
Cúi đầu tạ mẹ hằng đêm
Gông cùm cờ đỏ kè bên đợi chờ

Cõi đời – Cõi mộng – Cõi mơ
Nấm mồ vô định vùi đời thân trai
Mảnh hồn chia xẻ làm hai
Nửa dâng về mẹ, nửa cài non cao

Mẹ ơi ! Nhớ mẹ lệ trào
Chiều xuân hoa trắng cúi chào mộ hoang
Quanh đây rừng rú sài lang
Độc tâm, dạ thú từng đàn hung hăng

Chúng lôi, chúng đá, chúng băm
Đầu cây, đầu súng chúng dằm cả thân
Kể ra đây lệ mẹ dâng
Như cơn sóng vỗ đại dương vào bờ

Ba xuân qua xác hoa khờ
Ba xuân nhạt nắng bơ phờ cánh hoa
Cảnh tù suối lệ chan qua
Bàng hoàng nghĩ lại những mùa xuân xa

Bóng tù lao xóa tình nhà
Công cha nghĩa mẹ mặn mà xiết bao
Xuân này mơ ước khát khao
Mùa xuân của mẹ thuở nào nở hoa

Cúi trông mồ lạnh nghẹn ngào
Ngửa trông cờ đỏ máu đào khăn tang
Ba xuân kinh khiếp hoa tàn
Ba xuân đất thảm, núi than, trời sầu !

Vivi
Norway 1994
(Nhớ lại 30.4/1975)

Ba xuân hề

Ba xuân hề

Ba xuân hề, ba xuân hề
Ba xuân tang trắng não nề rừng sâu

Ba xuân đỏ lệ ủ sầu
Ba xuân tóc mẹ điểm mầu hoa sương
Ba xuân qua mộng đoạn trường
Buồn ôn kỷ niệm nhớ thương rầu rầu

Nhớ con sông nhớ nhịp cầu
Nhớ mùa phượng nở đỏ mầu áo hoa
Nhớ trường làng cũ thiết tha
Gió chiều tóc rối đậm đà tuổi xanh

Xuân này thân xác hôi tanh
Nằm bên đáy mộ xuân tàn ba xuân
Ba xuân biệt xứ âm u
Ba xuân đày đoạ rừng mù khổ sai

Ba xuân ô nhục miệt mài
Ba xuân tan tác hình hài tả tơi
Thảm sầu giọt lệ đầy vơi
Máu oan tang trắng bể đời xôn xao !

Vivi
Norway 1995

Áo vàng rũ

Áo vàng rũ

Nô gian rũ ảo nô gian
Chí trai rũ ảo, lầm than sơn hà !

Trăm năm tri bỉ hàn bi lệ
Một phút tao phùng hệ cố tri
Tương tư thấm ướt bờ mi
Áo vàng tơ bạc, nước di cơ hàn

Trời xuân thưa thớt đàn chim én
Dệt tấm lụa vàng vén thu đêm
Rừng già sâu độc đá rên
Lá non thấm ảo buồn tênh da vàng

Ngàn năm dâu bể thâm mắt nhỏ
Một thuở tan thương đỏ áo vàng
Đầu xanh bạc trắng mây ngàn
Đường tình dang dở, lệ tràn sông sâu

Nước Non lạc kiếp sầu phong giá
Nhiễu điều hoang dại đá vàng phai
Áo vàng rũ ảo bi ai
Thấm trang chữ “S” sử mài Quốc đau !

Vivi
Norway 16.7/2020

Sau 30.4.1975 – Các Tướng Lãnh VNCH đi đâu?

Theo Wikipedia, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) có 173 vị tướng từ cấp thống tướng đến chuẩn tướng.

Theo tài liệu lưu giữ tại Viện Bảo Tàng Việt Nam ở San Jose, vào tháng 4 năm 1975, VNCH có 112 tướng lãnh trong số có 80 vị đã rời khỏi Việt Nam khi Cộng Sản chiếm Saigon.

Theo sự tìm hiểu của chúng tôi, nếu không kể vị Thống Tướng duy nhất là Lê Văn Tỵ đã mất năm 1964, các tướng lãnh đã mất vì già yếu, vì tử trận (7), các tướng đã hồi hưu hay giải ngũ thì vào ngày 30 tháng 4 năm 1975, VNCH có 107 tướng tại ngũ được liệt kê như sau:

Continue reading

Anh chiến sĩ vô danh

Anh chiến sĩ vô danh
Việt Nam Cộng Hòa

Nước non Non nước não nề
Nước đi đi mãi không về cùng Non !

Quê hương anh triền miên trong khói lửa
Hết Tàu,Tây rồi “Hồ – Cộng – Liên Xô”
Làm thân trai anh đáp nợ núi sông
Noi gương sáng của tiền nhân thuở trước

Anh chiến sĩ vô danh tình non nước
Bảo Quốc, an dân, trăm họ ấm êm
Hơn hai mươi năm suốt mấy ngàn đêm
Anh gian khổ âm thầm trong khói lửa

Đã bao trận cuồng phong anh quyết tử
Như Huế Đô, An Lộc, Bình Trị Thiên…
Dù tàn hơi, dù máu đổ triền miên
Vẫn chiến đấu cho “Tự Do – Công Lý”

Tổ Quốc nguy tay súng anh không nghỉ
Trấn Cao Nguyên rồi án ngự Dầu Giây
Thủ Sài Gòn dù thịt nát tan thây
Lòng nức nở Tây Ninh và Quảng Trị

Anh chiến sĩ vô danh người tri kỷ
Chết không mồ cũng không nén hương nhang
Không vòng hoa cũng không tiếng chuông than
Ôi ! Bức tử một chiều xuân tan tác

Anh nằm xuống là nước nhà đổ nát
Cảnh tù đày, áp bức kể từ đây
Mẹ Việt đau lệ nhỏ rót đong đầy
Trên xác lạnh người vô danh Vị Quốc !

Vivi
Norway 12.7/2020