Hoa trắng rụng chiều xuân

Hoa trắng rụng chiều xuân

Thân áo trắng bay bay trong gío nắng
Lệ tạ từ kỷ niệm mái trường yêu
Rồi có những buổi chiều
Hố tiền đồn quạnh hiu
Thấp thoáng từng đàn mây lạnh trắng
Bay về thăm mái trường xưa vắng !

Ngày chia tay mẹ rưng rưng nước mắt
Vì quê hương, gạt lệ tiễn con đi
Cha lạnh lùng suy nghĩ
Những đứa em thầm thì
Đưa tay chào vẫy vẫy chia ly
Thuở ấy nào đâu biết nghĩ gì
Thân áo trắng với tâm hồn trong trắng
Với non sông khói lửa lâm nguy…
Từ đó qua bao mùa lửa máu
Vuì thân trai trong chiếc áo xanh màu
Bạn cùng sương gió, chiến trường thương đau !

Rồi một chiều xuân rụng đầy hoa trắng
Vội cài lên áo trắng ngày xưa
Mẹ thẩn thờ nuốt lệ tiễn đưa
Thân áo trắng với lao tù cay đắng
Chôn tuổi xuân chốn rừng sâu hoang vắng
Núi đá rên thầm lặng
Con suối than lành lạnh
Bên những nấm mồ thưa cỏ non xanh
Đầu súng AK đỏ máu hôi tanh
Tra vào xác thân tàn tạ
Nhát nhát – Đau đau – Kỳ lạ
Nửa chết – Nửa nằm – Nửa ngã
Mặt tình cờ đỏ dã man !

Lệ mẹ già thêm lần nữa oán than
Nhặt hoa trắng cài thân con máu lạnh
Mái đầu xanh hiu hiu quạnh
Thân áo trắng xác nát tan
Máu lệ xương thịt tan tành
Quết vào cờ sao máu đỏ
Những con quỉ đen mỏ
Bày trò xáo thịt nồi da
Mà Hồ Quỉ Vương gọi là :
“Chính sách khoan hồng ” vị tha
Chúng mang từ Tàu, Nga
Của ông, cha, anh nó…
Mắt cửa ngục quầng sâu thấu rõ
Những tên ngợm thờ Hồ cờ đỏ
Hung hiểm gấp ngàn lần quỉ diêm vương
Miệng ô hô tình thương
Dạ chứa đầy rết rắn … !

Ôi ! Một chiều xuân hoa rụng trắng
Cài áo trắng ngày xưa mẹ khoác
Đã bao lần máu lệ bi thương
Đã mấy mùa mưa nắng dầm sương
Thân rục rũ, đoạ đày tan tác
Còn lại đây mảnh hồn đau man mác
Nửa cuộc đời bệnh tật tủi quê hương !

Vivi
Norway chiều thu 1994
(Kỷ niệm 29.4.1975)

Đếm lá thu sầu

Đếm lá thu sầu

Chiếc lá vàng bay qua khung cửa
Dáng bơ phờ như gã lìa quê
Ta nốc cạn từng ly rượu đỏ
Xót xa đời nước mắt lê thê

Ôi nước mắt sầu thu tràn ngập
Úa rừng xanh đỉnh núi chân mây
Mấy mươi năm từng ngày chồng chất
Ta uống đi uống lại vẫn đầy

Non Nước đứng cài tang ủ rũ
Như rừng hoang lá đổ chiều thu
Mây lộng gió kết bè kết lũ
Mẹ Việt Nam mắt lệ hoen mù

Lệ sầu thu một trời cay đắng
Lệ nghẹn ngào tức tưởi hồn thơ
Lệ chia ly đầu xanh bạc trắng
Ôm tang thương nốc cạn lệ chờ

Đêm lìa xứ ngẫm về cố xứ
Ta âm thầm đếm lá vàng rơi
Sầu thu tang bầy chim lữ thứ
Lạc dương gian tắm lệ mạt thời !

Vivi
Norway 14.10.2019

Lao tù áo trận

Lao tù áo trận

Áo trận lạc màu Lao Cải
Hưng thời cờ đỏ, ắt phải Quốc than !

Chiều xuân đó non sông cài tang trắng
Áo trận thay màu “Lao Cải” bơ vơ
Nén đau thương em thơ thẩn trông chờ
Ngóng tin chồng nơi rừng sâu mây lộng

Ba xuân rồi anh khổ sai lao động
Chẳng biết ngày trở lại mái nhà yêu
Có những lần anh nhắn gởi mây chiều
Về thăm em trong những ngày khốn khổ

Khốn khổ thân em nuôi con và mẹ
Mẹ bây giờ như chiếc lá thu bay
Như thân anh trong kiếp sống nhục đày
Nơi trần ngục của bạo quyền Cộng Phỉ

Bạn anh chết không nấm mồ an nghỉ
Đánh chết rồi vứt xác hố rừng sâu
Em nhớ thay anh đốt nén hương sầu
Cho những linh hồn cùng chung số phận

Nào còn đâu những oai hùng chiến trận
Ba xuân rồi lê xác kiếp lầm than
Ba xuân rồi hô khẩu ngữ vinh quang
Trong khu rừng già không hoa không cỏ

Đó là nơi âm cung rực Cờ Đỏ
Tượng Rợ Hồ quỉ lộng đó em ơi
Tượng Mác-Lê gieo hận đến muôn đời
Ôi ! Bi sử bạc Non Sông đổi chủ .

Vivi
Norway thu 1994
(Ngày đổi chủ 30.4.1975)