Nụ hoa mơ quê tôi

cuanx

Nụ hoa mơ quê tôi
Vivi

Nụ hoa mơ lạc vườn sỏi đá
Nở trái mùa xuân mộng ngu ngơ
Đợi mưa ngâu nghe chừng xa quá
Giữa biển tình sóng bạc vu vơ

Nhụy mong manh như tia nắng hạ
Rớt cuối chiều mây trắng lùa qua
Thân cô đơn trôi miền rất lạ
Hứng mưa đời vật vã xót xa

Hương lây lất rơi vùng hoang dã
Đất khô cằn rũ cánh hoa mơ
Tình ly tan trăm đường nghiệt ngã
Chôn tuổi thơ trên chiếc lá hờ

Hoa mơ vừa hé, sầu vội nở
Mượn nụ cười bôi xoá thời gian
Trôi lững thững qua từng hơi thở
Trời âm u bạc cánh chim vàng !

Vô đề 01

hoasaum

Vô đề 01
Vivi

Nếu tình yêu thực tâm tàn lụi
Rớt đáy bùn khát vọng thâm sâu
Người với người gặp nhau lầm lũi
Kiếp dương gian ngập bể tình sầu

Nếu người sống trở thành vô loại
Tâm khô cằn sỏi đá hoang vu
Lòng oán hận loạn màu huỷ hoại
Thân con người như kiếp phù du

Nếu cuộc sống tràn đầy gian dối
Thì tình yêu há dễ thuỷ chung
Cuộc đời này biến thành ung thối
Nhân loại rơi tận đáy hận thù

Nếu thời này chẳng ai hối tiếc
Một tình yêu tha thiết tình người
Cửa Thiên Đường sẽ không da diết
Đem chân tâm nở thắm nụ cười

Nếu một mai”Tình người”chết tiệt
Cõi dương gian họa kiếp điêu linh
Vũ trụ này như là hủy diệt
Nào còn đâu ta nhặt hoa si ?

Tuyết gửi hương quê

xuanxanha9

Tuyết gửi hương quê
Vivi

Đông buông hạt tuyết đong nỗi nhớ
Nắng rớt hàng cau thuở quê nhà
Vườn cây xanh biếc hồn vọng úa
Cành trúc đu đưa gió la đà

Chiều tà nắng tắt trời hoang lạnh
Như buổi tàn thu tuyết gọi về
Mây chiều đậu bến trăng hiu quạnh
Hãy chở dùm ta gánh nợ thề

Gửi hạt tuyết bay về cố xứ
Cài màu áo trắng tuổi ươm mơ
Để lòng vương nhẹ đời nhân ái
Một mảnh tình si ta đợi chờ

Trời đông tuyết lạnh hồn quê mẹ
Lạnh dấu chân son bước hẹn hò
Nhớ con đường nhỏ vàng nắng nhẹ
Dệt mộng hương yêu tuổi học trò !

Tiếng chim gõ kiến

zzzzzzxxx991

Tiếng chim gõ kiến
Vivi

Con suối khô, cây lúa mờ
Trẻ thơ buồn hát vu vơ não lời
Tiếng chim gõ kiến rã rời
Từng đàn kiến đỏ bám đời mù đen

Con đường cỏ dại lấn chen
Rối chân trẻ quị nằm bên lối mòn
Ngủ chập chờn, mộng héo hon
Tiếng chim buồn gõ đầu non mây ngàn

Cây đa cổ, tổ kiến vàng
Thay hình biến dạng màu than đen sì
Tiếng chim vọng trả tình si
Chìm trong bóng tối, biệt ly đoạn trường

Trên cây lá uá vấn vương
Lá xanh rơi rụng, hạt sương phủ mờ
Tiếng chim nặng nhịp bơ phờ
Bay theo chiếc lá bơ vơ lạc loài !

Quê hương đất hồng

8ee7f-khantanes

Quê hương đất hồng
Vivi

Con ơi chớ bỏ quê hương
Bao nhiêu tấc đất, bấy xương ông bà !

Quê hương ta gấm lụa là
Trải tình non nước, trăng ngà mộng mơ
Rừng xanh núi biếc đang chờ
Nắng vàng buông nhả duyên tơ hữu tình

Con suối cong, uốn vươn mình
Len qua đồng ruộng rung rinh hoa bèo
Bông lúa vàng, đợi gió reo
Trầm hương ngào ngạt đỉnh đèo sơn khê

Non sông đổ bóng hồn quê
Lệ nô phảng phất não nề trời cha
Yên thân đất khách phù sa
Não đời xáo ruột nồi da đất hồng !

Hai mươi năm xương máu

duongtsuz

Hai mươi năm xương máu

Núi xương sông máu hai mươi năm
Bắc Nam vắt hận xây hoang mộ

Hai mươi năm “Đảng Hồ” hăm hở
Lùa thanh niên, bom đạn vào Nam
Chết u uất chẳng lời than thở
Dọc trường sơn máu thịt lan tràn

Hai mươi năm khói bom đen tối
Máu thanh xuân nhuộm úa rừng xanh
Những bóng ma thân gầy hấp hối
Xóm thôn làng đỏ máu hôi tanh

Hai mươi năm “Dân Đen” diệt tận
Nhà tan tành đành bỏ quê hương
“Lánh cư” mang tâm hồn lẩn thẩn
Nhớ ruộng vườn, mồ mả thân thương

Hai mươi năm hằng đêm Mẹ thức
Nhìn hỏa châu đong lệ ngóng con
Trời Miền Nam đạn bay đỏ rực
Tiếng súng vang da thịt héo hon

Hai mươi năm trắng đầu thiếu phụ
Bồng con thơ chít mảnh khăn tang
Trước linh cửu nén nhang tình rũ
Rẽ đôi đường âm phủ dương gian

Hai mươi năm mị dân, lừa Tổ
Công Hàm”Triều Cống”, Phạm Văn Đồng
Cùng phường Giáp, Duẩn…Văn Sĩ đỏ
Bịt mắt muôn dân, bán Núi Sông !

Nam Quan – Hải Đảo – Máu dân
“Đảng Hồ” nốc cạn hiến dâng Cộng Tàu !

Vivi
Norway 30.12/2007