Con đường nào

Con đường nào

Tương tư một đóa hoa khờ
Nở đầu đỉnh nhớ bên bờ môi khô !

Con đường nào đưa em sang sông
Mặt nước buồn in ráng tơ hồng
Trôi lênh đênh giữa dòng tình bạc
Trắng đêm dài tựa gối mòn trông

Con đường nào dẫn đến đồi hoang
Gom lá úa khơi đống tro tàn
Gió lạc về bềnh bồng kỷ niệm
Hạt châu sa khắc khoải miên man

Đóa tương tư nở giữa vườn mơ
Tình sầu mộng nhớ em vô bờ
Từ non cao ngóng về hoài niệm
Bóng thời gian liệm tuổi hồn thơ

Con đường nào tiễn biệt người tình
Sóng Sông Tương vỗ khúc điêu linh
Bóng trăng sầu cài ngang giấc điệp
Để mình ta đốt nợ hương trinh !

Vivi
Norway 30.05/2019

Thì là mà

Thì là mà

Ngày xưa Chiêu Thống rước Tàu
Ngàn năm nô lệ, đọa đày lê dân
Rồi thì Nguyễn Ánh cõng Tây
Trăm năm kháng chiến, phơi thây ngập trời
Ngày nay Tàu Cộng khắp nơi
Thức ăn tẩm độc tả tơi dân lành
Cái chiêu diệt chủng kế thành
Tương lai Hán Hóa lộng hành quê ta
Thì là Thời Thế thì là
Mà thì nhờ Cộng, dân ta rũ đời !

Vivi
Norway 11.6.2019

__________________

Ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản
Liếm bơ tị nạn hiến mạng thờ Hồ !
Về chính trị của Lê-nin : « Một chế độ sẵn sàng thực thi khủng bố vô giới hạn thì không thể nào bị sụp đổ» (Simon LEYS , Essais sur la Chine , Robert Laffont, Paris 1998, trg 4.). Đảng Cộng Sản Vietnam đã áp dụng đường lối chính trị này để giữ Chế Độ đảng độc trị tồn tại. Đây cũng nhờ ý chí độc ác quyết tâm thi hành của thành phần “Học thức – Trí thức” cộng sản Vietnam mang tham vọng làm lãnh tụ ngồi mát ăn bát vàng.
Một Chế Độ chủ trương bán vài ba cái Đặc Khu cho Tàu Cộng chiếm đóng để gọi là khu kinh tế; Bán hầm mỏ cho Tàu Cộng khai thác thải bùn đỏ độc; Và bán những vùng đất cho nước ngoài dựng công ty thải chất độc… Thì là mà “Trí Thức” của Chế Độ ấy ca tụng tung hô Kinh Tế Vĩ Mô làm phồn vinh Đất Nước, nhân dân giàu sang hạnh phúc… Đó là cái phồn vinh Bốc Lủm vĩ đại…!
Nhà Ngô đã cảnh báo từ thập niên 1960, mà thì là lũ Trí Thức Việt Nam ngủ trong u mê danh vọng…!

Nô thờ nô

Nô thờ nô

Đảng nô xuất xứ từ phương bắc
Như gần thế kỷ một đời người
Độc manh, độc ác, độc thờ giặc
Ngu dân độc trị máu xương phơi

Đã là con Việt đành phải nói
Vạch mặt đảng nô cả một phường
Nội gian đạo tặc dạ đen tối
Bán nước đích danh sĩ Mán Mường

Biển bạc độc tràn mùi cá chết
Rừng vàng bùn đỏ rũ cây xanh
Mẹ Việt ơi ! Giống nòi tận diệt
Cũng vì nô đảng độc manh manh

Đảng mang bản chất nô thù hận
Trù dập quanh co lê xích xiềng
Tung lên đài báo đầy gian lận
Lừa mị buôn dân giữ độc quyền

Hôm nay cả nước lê dân rõ
Ba Đình thủ phạm rợ gian nô
Tiếp tay giặc Hán loài tà đỏ
Trải độc diệt vong giống Lạc Hồng !

Vivi
Norway 07.7/2016

Việt Nam – Trung Quốc : Hai quốc gia, Một định mệnh

Vài hàng giới thiệu tác giả và bài viết của Phạm Cao Dương:

Bùi Khiết là một dược sĩ, tốt nghiệp Đại Học Dược Khoa Saigon, thời đầu thập niên 1960. Sau năm 1975, ông là cộng sự viên nghiên cứu khoa học tại University of California, San Diego, California. Bài viết dưới đây cho ta thấy mặc dầu là một người học dược, một ngành thuộc khoa học thực nghiệm khác hẳn với sử học, một khoa học nhân văn, tác giả lại tỏ ra quan tâm nhiều đến lịch sử của đất nước ông, có kiến thức rộng rãi và tinh thần phân tích sắc bén rất đáng chú ý, từ trước tới nay ít ai để ý tới. Điều người ta có thể nói lên được sau khi đọc bài ông viết là khoa học, dầu là chính xác, thực nghiệm hay nhân văn cũng đều là khoa học mà mục tiêu tối hậu luôn luôn là sự thật và là sự thật được đem lại bởi những phương pháp dù có đôi phần khác biệt. Continue reading

Sĩ đỏ nô gian

Sĩ đỏ nô gian

Tẩy sạch trí nô gian tặc
Đảng hồ thờ giặc diệt vong

Gần thế kỷ tràn núi hận
Bể sầu xoáy vận gầy hao
Tấm thân chữ S năm nao
Cắt lìa cốt nhục, lệ trào ly tan

Bản Giốc Nam Quan đâu nữa
Sử xưa mài sửa đỏ đen
Tổ Tiên đâu quá đê hèn
Giặc Tàu bỏ xác bao phen kinh hồn

“Cờ Máu” mồ chôn Dân Tộc
Dã tâm ác độc ngu dân
Âm thầm đất hiến biển dâng
Độc tôn mãi Quốc, ngụy thân khử tà

Sĩ đỏ gian pha trí bại
Bể đông độc thải hiểm nguy
Rừng xanh bùn đỏ lâm li
Ba Đình tụ sĩ ngu si Mán Mường

Bòn máu rút xương vắt thịt
Giống nòi mờ mịt tương lai
Đích danh “Đảng đỏ” nô tài
Tru dân diệt chủng, tay sai Cộng Tàu !

Vivi
Norway 15.7.2016

Hoa xuân bay

Hoa xuân bay

Chiều xuân đó, rừng xuân đổi lá
Bóng cờ sao hàn lạnh quê hương
Tôi ! Tù binh bước chân nặng triễu
Dáng em gầy chạy giặc tang thương

Em ! Cho tôi hỏi thăm xóm nhỏ
Mấy năm chinh chiến chẳng lần về
Trường làng cũ, ao đình đuổi bướm
Bạn bè xưa còn đó chăng em ?

Mái nhà thân thương, ôi nhớ quá
Lửa hung tàn nghi ngút chiều qua
Cha mẹ tôi đâu, em có biết ?
Những ! hố bom đầy xác già nua

Quanh đây những bóng đen thấp thoáng
Những oan hồn thất thểu rừng sâu
Em ! có nghe pháp trường ai oán
Tiếng súng vang hành huyết đêm thâu

Nửa nén hương, em về tôi gởi
Nhớ ! đốt lên những mộ hoang sơ
Và nửa khăn tang màu trắng dại
Hãy cài lên vầng trán trẻ thơ !

Vivi
Norway 1995
(Nhớ 30.4.75)